.
Nông dân tôi ở Mỹ
1 ... 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82 ... 88 - bottom

Chào mọi người,

Ở Mỹ này đụng đến bác sỹ và bệnh viện thì mệt lắm. Cách đây hơn 3 tháng Nông dân có đến bệnh viện để mổ và về trong ngày. Trước khi mổ, bệnh viện đã verify và chấp nhận bảo hiểm của Nông dân. Sau khi mổ xong một thời gian, ND nhận vô số bill gửi đến, trong đó có 1 bill yêu cầu thanh toán 100% tiền gây mê trước khi mổ.

Khi gần đến ngày chuyển sang collection, ND gọi điện nói chuyện thì mới biết: dịch vụ gây mê được tách riêng ra khỏi gói mổ của bệnh viện và bênh dịch vụ gây mê không ký hợp đồng với công ty bảo hiểm của Nông dân...

Nói chuyện dông dài cũng không xong, Nông dân đành phải làm một cái thư gửi cho công ty bảo hiểm để nhờ xử lý vụ này. Hồ sơ đang chờ xử lý...

Mời mọi người đọc tiếp bài viết khá hay của anh Eric Tran:


Tiền nợ y tế: Giải quyết thế nào?

Medical bills

Nói đến nợ nần, người ta thường liên tưởng một người đi vay tiền của người khác để tiêu xài trong lúc cần thiết. Nhưng thời nay còn có một thứ nợ khác, là tiền nợ y tế, tức tiền công mà người bệnh phải trả cho bác sĩ, bệnh viện về công lao họ bỏ ra săn sóc mình. Sở dĩ có món nợ khó hiểu này là vì khi cần kíp, chúng ta cứ việc chạy thẳng vào bệnh viện để được hưởng sự chăm sóc tốt nhất mà chẳng bị ai chặn lại hỏi “tiền đâu?” Cái việc thường được coi là “đầu tiên” đó lại được xét sau, khỏi bệnh về nhà rồi tính. Nhưng khi nhận được tờ “biu” với những con số khổng lồ, nhiều người không trả ngay được, từ đó mới phát sinh “nợ y tế.”

Nợ y tế ở Hoa Kỳ chiếm phần lớn nhất trong tổng số nợ nần mà các công ty đòi nợ phải đối phó. Thống kê mới nhất cho hay: Trong 5 người Mỹ thì có 1 người mang nợ y tế. Tính ra tiền thì trong 3 đồng nợ đã có hơn 1 đồng là nợ y tế. Người nước ngoài, nhìn vào xứ “tư bản dẫy chết” có thể bụm miệng cười chê, cho rằng làm người xứ Mỹ khổ quá, chứ “ở nước tôi thì vay tiền mới mắc nợ, chứ có ai phải mang nợ y tế bao giờ.”

Họ nói đúng, nhưng họ không biết rằng chính cái món nợ y tế này mới nói lên sự nhân đạo của một xã hội văn minh, dù không có tiền cũng vẫn được săn sóc, chứ không hẳn là phải có tiền mới dám vô bệnh viện, không có tiền thì đành chết!

Đáng tiếc chuyện nhân đạo chỉ dừng ở chỗ đó. Khi đã trở thành nợ thì dù nợ y tế hay nợ tiền, không trả đúng hạn, bạn vẫn bị đưa vào Collection, và uy tín bị bôi đen. Nhưng không giống như nợ tiền, người mang nợ y tế xét ra đáng được thông cảm hơn. Nếu là người đang mắc nợ y tế, bạn nên tận dụng những điều “đáng thông cảm” này.
Hospital

1. Nợ y tế có thể thương lượng được:

Cho dù món nợ phát xuất từ bệnh viện hay từ bác sĩ, bạn vẫn có thể thương lượng xin giảm nợ mà không cảm thấy áy náy với lương tâm. Khác với những người đi vay mà không trả, bạn không lấy tiền của ai, không biến ai thành nạn nhân do sự thâm lạm tiền bạc của mình. Bạn chỉ là nạn nhân, nạn nhân của bệnh tật và nạn nhân của nghèo khó. Dù mang ơn những người cứu chữa mình, bạn vẫn không làm sao có tiền để trả họ. Nhưng thay vì lờ tuốt, chờ đến khi mãn hạn 7 năm rưỡi (thời gian hồ sơ collection để lại vết đen trong lý lịch tín dụng), bạn nên gọi đến để thương lượng giảm nợ. Lại có những tổ chức nhân đạo, chuyên giúp đỡ việc thương lượng nợ y tế với lệ phí tượng trưng, hoặc miễn lệ phí.

2. Nợ y tế thường được kê khống:

Đó là hoàn cảnh của đám “lính khố đen”, những người không có bảo hiểm y tế mà lỡ vào bệnh viện. Chỉ cần vài tiếng đồng hồ nằm trong phòng cấp cứu, “lính khố đen” có thể nhận được cái biu 5, 7 ngàn đô. Trong khi đó, những người có bảo hiểm chỉ phải “co-pay” vài chục, hoặc nhiều lắm là vài trăm, bởi vì phần lớn chi phí đã được công ty bảo hiểm chi trả. Nhưng có lẽ ít người biết rằng, ngay cả hãng bảo hiểm cũng không phải trả nhiều như “đám lính khố đen”.

Nếu biết bạn không có bảo hiểm, bệnh viện sẽ đòi bạn $7,000, trong khi họ chỉ lấy được khoảng $2,000 của bảo hiểm cho một dịch vụ tương đương! Giá cả trong y tế khác hẳn những gì giới tiêu thụ chúng ta thường nghĩ: “Trả tiền mặt thì phải được giá ưu tiên”. Không phải như vậy, nếu không có bảo hiểm, tiền bill gửi cho bạn sẽ bị “kê khống” lên gấp ba hoặc gấp tư. Hiểu ra điều này, bạn sẽ có thể mạnh miệng hơn trong nỗ lực thương lượng giảm nợ.

Không ai dám nói chắc về số nợ được tha sẽ là bao nhiêu, nhưng xin giảm ít nhất …. một nửa, không phải là điều quá đáng!
Health costs

3. Nợ y tế được miễn thuế:

Nếu vay tiền mà không có khả năng trả đủ, bạn vẫn có thể xin thương lượng giảm nợ. Nhưng số tiền được tha sẽ trở thành Income phải khai thuế. Thí dụ: Bạn vay $20,000, nhưng sau nhiều nỗ lực thương lượng, bạn xin giảm được $10,000. Con số $10,000 đó sẽ trở thành lợi tức, giống như tiền lương bạn nhận khi đi làm, và buộc phải chịu thuế lợi tức cuối năm. Tuy nhiên, nếu được tha $10,000 từ món nợ y tế, bạn sẽ không nhận được Form 1099 để khai thuế cuối năm.

Nói tóm lại, nợ kiểu gì cũng vẫn làm giảm uy tín một cách đáng kể, nhưng có nhiều yếu tố giúp chúng ta thanh toán nợ y tế dễ dàng hơn. Vì thế, nếu mắc nợ y tế, bạn cần tích cực vùng vẫy, đừng để nó rơi vào collection, bị đánh đồng như các loại nợ khác, và nhận chìm sâu hơn cái tư thế vốn không được sáng sủa lắm của bạn trước đó.

Bài ERIC TRẦN


599507 top -
Vậy cho tôi hỏi , nợ y tế không thanh toán bao lâu sẽ chuyển qua collection? Đọc thông tin này tôi thấy thêm một nỗi lo khi định cư Mỹ. Tôi cám ơn các anh chị.

599579 top -

@lan686:

Thông thường họ gửi bill đòi tiền khoảng 3 lần mà mình không trả thì sẽ chuyển sang bên Collection

599632 top -

Nghĩ gì viết đó

1. Thuê Appartment: thông thường trong hợp đồng thuê apartment chúng ta phải báo trước cho bên cho thuê ít nhất là 2 tháng trước khi dọn ra. Nếu chúng ta báo trước cho họ 1 tháng thì họ cũng tính tiền thêm 1 tháng nữa cho đủ 2 tháng.

Hợp đồng thuê apartment ký 1 năm, sau đó sẽ ký lại, nếu chúng ta không ký lại mà tiếp tục ở thì nó sẽ tự động chuyển sang thuê dạng month to month với tiền thuê rất cao.

Đa số chúng ta cứ nghĩ thuê theo tháng thì ở tháng nào trả tiền tháng đó, hết tháng không ở nữa thì dọn ra. Tuy nhiên, điều này không đúng tí nào, cho dù chúng ta chuyển sang thuê theo tháng (không ký thêm bất cứ giấy tờ gì ngoài cái hợp đồng thuê 1 năm đã hết hạn), nhưng trước khi dọn ra cũng phải tuân thủ báo trước cho bên cho thuê trước 2 tháng. Nếu không, nó sẽ gửi bill đòi nợ 2 tháng không ở. Chúng ta cần lưu ý điều này khi đi thuê apartment.

2. Đi bệnh viện mổ: sau khi mổ chúng ta sẽ nhận 3 bill khác nhau:

- Bill của Bác sỹ
- Bill của bệnh viện
- Bill của dịch vụ gây mê

Thông thường bill của bác sỹ và bill của bệnh viện sẽ được bảo hiểm của mình trả, mình chỉ co-insurance mà thôi. Riêng dịch vụ gây mê, nếu chúng ta không làm rõ trước khi mổ, có thể phải trả 100% bill vì: dịch vụ gây mê này out network provider.

Nếu gặp trường hợp gửi bill out network provider, chúng ta phải gọi điện nói với họ: Bác sỹ của tui và bệnh viện của tui in network provider, thì những dịch vụ khác trong bệnh viện phải in network provider. Đề nghị họ điều chỉnh bill in network provider.

Do đâu có việc này? Ở Mỹ thông thường dịch vụ gây mê trong bệnh viện được cung cấp bởi một công ty chuyên gây mê, hoạt động liên bang. Nếu chúng ta hỏi họ trước khi mổ thì họ sẽ điều chỉnh bill in network provider ngay từ đầu, để phù hợp với hãng bảo hiểm mà mình mua. Đây là một cách để tránh phải thêm trả tiền do chúng ta thiếu thông tin khi không may phải vào bệnh viện.

3. Có một người bạn mới quen gọi điện: Anh coi có việc gì xin cho làm với, vì chổ làm hiện tại bị đám người Việt nó đì quá chịu không nổi. Hồi trước bên Việt Nam chỉ cần hét một tiếng là lính tráng chạy xếp re hết, vậy mà bay giờ bị mấy thằng nhóc con nó đì…

Nông dân chỉ biết trả lời: tìm việc không thể overnight là có được. Ở Mỹ này những ai mới sang đều phải chịu những ‘cảnh đời’ tương tự như anh, cố mà giữ job để trả bill, trong khi làm việc ở đó thì kiếm việc khác tốt hơn, khi có job mới thì nhẩy việc cũng chưa muộn.

Ở Mỹ này chúng ta nên quên đi “một thời oanh liệt ở Việt Nam”, mặt chai mày đá một chút, xác định mục tiêu: tất cả vì gia đình, con cái. Có như vậy, chúng ta sẽ dễ dàng thích nghi với cuộc sống mới này hơn.


600446 top -

@Nongdan,

1. Thuê Appartment mỗi nơi mỗi khác, thường chỉ giống những vấn đề chung chung thôi, có nơi chỉ cần báo trước 30 ngày, có nơi 45 ngày và cũng có nơi 2 tháng. Có nơi phải dọn ra 5 ngày trước khi hết hạn cuối tháng như 25 tây, đúng 30 hay 31 tây là nhà phải trống để chủ nhà đến kiểm tra; có nơi có thể dọn ra trể vài ngày, những nơi này thường là 2 tháng báo trước. Cho nên trước khi thuê nhà ta nên xin 1 bản hộp đồng thuê mang về nhà nghiên cứu kỹ, thuê nhà không có luật chung mà do cá nhân chủ nhà soạn thảo hay copy nơi nào đó và sữa đổi chút ít. Cẩn thận nếu không ký hộp đồng mà ở Monthly có khi chủ nhà chỉ báo trước 30 ngày là họ tăng giá nhà hay đuổi ta ra, lúc ấy chỉ có 30 ngày khó kiếm nhà khác thuê cho vừa ý lắm đó.

2.Không chỉ đi bệnh viện mỗ mà còn có khi đi khám BS định kỳ hàng năm, gặp BS giỏi không buồn kiểm tra hồ sơ bảo hiễm, họ gởi máu đi nơi xét nghiệm nhầm nơi out of network provider, sẽ nhận được bills dài dài mà gọi đủ mọi nơi cũng chẳng ai giải quyết, nơi này chuyễn qua nơi kia và cuối cùng bills vẫn còn đó, cứ bị gọi phone đòi nợ mỗi tuần, chán thì nhịn nhục trả cho xong và kiếm BS khác thôi.

3.Chính tôi cũng đang bị đồng hương đì đây nhưng phải cắn răng chịu vì với lứa tuổi này rồi cũng phải công nhận khó tìm việc quá. Chấp nhận thua rồi, nơi nào cũng thế thôi, Ma cũ hiếp ma mới, trẻ hiếp già, qui luật trần thế. Heeheehee....

600456 top -

Chuyện việc làm. Các Bác nói sao chứ, chỗ em làm thì ma cũ giúp ma mới, người già có kinh nghiệm giúp người trẻ mới đến vì có thêm người sẽ chia sẽ công việc với mình giúp mình làm ít đi. Người mới sẽ được hướng dẫn tận tình, chẳng dấu diếm nghề nghiệp gì cả.

Có điều là chỗ của em toàn là Mỹ, chỉ có em là Vietnamese thôi.

600474 top -
Chính tôi cũng đang bị đồng hương đì đây nhưng phải cắn răng chịu vì với lứa tuổi này rồi cũng phải công nhận khó tìm việc quá.
Ai dám ăn hiếp tipha vậy? Nói admin nghe đi, admin sẽ tíng chuyện với họ.

600476 top -

Lại viết lan man

1. Ở Mỹ bè nhiều hơn bạn: Khi mới sang Mỹ, chỉ cần gặp đồng hương, đồng cội, bạn bè quen nhau trên mạng…vui lắm. Hẹn hò nhậu nhẹt, cà phê thuốc lá đủ thứ. Tuần này nhà người này, tuần sau xoay tua nhà ngưới khác, cứ vậy một thời gian sau bỗng dựng…tan đàn xẻ nghé. Lý do chính: Ai cũng phải trở về cuộc sống thực của mình, chăm lo cày cuốc để tồn tại, để sống và để cho…con cái.

=> Cuộc sống Mỹ là cuộc sống của gia đình, sang đây vì con cái nên tất cả nên vì con cái. Đừng bao giờ sợ sống cô đơn bởi vì có sợ thì nó cũng tới, không sơ thì nó cũng tới, biết đâu ở một thời điểm nào đó, do bất đồng quan điểm, do hiểu lầm…dù chúng ta có người thân ở Mỹ, nhưng lại cảm thấy như không…

2. Khi mới sang Mỹ, thấy mấy người quen có người nhà không chịu giúp ‘bảo lãnh’ giấy tờ, ký co-sign để mua xe, mua nhà…, nông dân nghĩ bụng: người sao mà ích kỹ thế. Sống ở đây lâu hơn mới biết: không phải ai cũng đủ điều kiện để ký ‘bảo lãnh’, co-sign…

=> Đừng vội trách móc bất cứ ai, vì đến một lúc nào đó chúng ta có thể sẽ rơi vào trường hợp khó xử của người bị trách móc.

3. Khi đi làm, đừng nề hà bất cứ công việc gì, nếu chúng ta thật sự giỏi thì dù làm công việc lau chùi toilet, chúng ta cũng phải là người lau chùi sạch nhất. Từng bước, từng bước chứng minh với đồng nghiệp và cấp trên từ những công việc tưởng chừng như rất nhỏ của mình.

=> Chấp nhận làm bất cứ việc gì sẽ giúp cho chúng ta dễ dàng thích nghi với cuộc sống mới.

4. Nếu chúng ta đang làm những công việc chân tay như làm nail, làm chợ, nhà hàng, tiệm phở…rồi một ngày “đẹp trời” nào đó, bị những “quý ông, quý bà” đồng hương kỳ thị, tốt nhất nên mĩm cười một mình và tư nhủ: hôm nay xui quá nên gặp đồ "gần nhà vệ sinh, xa nhà văn hóa”. Vậy là xong.

=> Cho dù làm bất cứ nghề gì, sau giờ làm quay về với con cái, mọi người đều như nhau, bởi vì mỗi người trong chúng ta có những “tiêu chí” hạnh phục của gia đình mình khác nhau.

5. Tự lập, năng động, lăn xả, lì một chút, mạo hiểm một chút,

=> Đó là những thứ giúp chúng ta rút ngắn thời gian hòa nhập cuộc sống mới ở Mỹ.

6. ‘Đầu tư” tiền bạc vào shopping và Casino: đó không phải là thú vui dành cho những người di cư sang Mỹ vì con cái.

7. Ở Mỹ nhưng không chịu khó cải thiện tiếng anh thường xuyên, dù có ở đây 40 năm, cũng chỉ nói được tiếng…bồi.

8. Thường xuyên lái xe khi đã uống bia say xỉn, trước sau gì cũng gặp…DUI.

=> Nếu đi ra ngoài uống bia thường xuyên, bà xã không chịu đi theo để chở về, thì nên bỏ..bia hay bỏ vợ?:)


600482 top -

@Admin,

An phận 2 năm nữa thôi Admin à, sau đó có nhiều thời gian du hí hơn.:)

600500 top -

Anh Tipha,

2 năm nữa đồng nghĩa với nhận thêm 52 cái checklà anh có thể về nhà nuôi chim cá, sướng quá chừng:)

600501 top -

Gặp nhau cuối tuần (nào cũng được), tipha, nongdan, lucbinh, tamchi,... nha các bạn.

Lâu quá cũng không nghe tin tức gì về chulambi, quangtrung.

Nongdan có thích đánh tennis không nhỉ, nhà có gần khu Bellaire không? Relax đi.

600562 top -

@anh Lucbinh: Nông dân chỉ biết tập thể thao bằng cách làm vườn. Nông dân ở bên Sugar Land, cách Hồng Kông 4 khoảng 17 phút lái xe.

Lúc nào tiện thì anh em gặp mặt cho vui.

600627 top -
Cho tôi hỏi múc quy đijnhthu nhập của nâm 2016 là bao nhiêu cho gia đình dược thẻ vàng.Cám on Anh Nông Dân nhiều..

600791 top -

@ veryhappy2002: Thẻ vàng? Bạn muốn hỏi về vấn đề gì, vui lòng specific để mọi người giúp bạn. Thân mến.

600893 top -
Cám on bạn.Ở Houston có câp thē vàng sức khoẻ hổ trộ cho người thu nhập thấp.Vậy năm 2016 mức quy định là bao nhiêu?Cám ơn sự giải đáp.

600909 top -
Nông dân tôi ở Mỹ
1 ... 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82 ... 88


PayPal về email:
thuquy.vietditru@gmail.com


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image