.
Thành viên VDT Miền Tây
1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8 ... 112 - bottom

BÁNH QUÊ MỘT THỜI ĐỂ NHỚ



Image

Những con cá, con tôm, hạt gạo, hạt nếp dẽo thơm của thôn quê không chỉ để làm no lòng mà còn trôi dạt vào miền ký ức của bao người về các loại bánh quê thơm thảo. Những loại bánh được làm ra từ hoa trái đồng quê mộc mạc, đơn sơ như bánh lá, bánh chối hấp, bánh khọt… và nhiều loại bánh quê khác thật ngọt ngào để khi đi xa cho ta nhớ về mái lá quê nhà...

Image

Khi những cơn mưa già trút xuống miền châu thổ cũng là lúc lá mơ xanh đâm chồi và leo lên bất cứ thứ cây gì mà chúng gặp. Đó cũng là lúc các bà nội trợ ở thôn quê chuẩn bị làm món bánh lá. Xin được nói thêm, lá mơ xanh là loại dây leo mọc tự nhiên, lá nhỏ, chiều dài bằng một ngón tay, có mùi gần giống lá mơ lông, nhưng có vị hăn hơn rất nhiều. Lá mơ xanh đem về, xắc nhuyễn, xay chung với bột gạo. Rất lạ là lá mơ xanh chỉ dùng để làm bánh lá và đã nói bánh lá là không thể thiếu cái mùi vị đặc trưng này. Sau khi dằn bột cho ráo thì chỉ việc nắn bột thật mõng vào những chiếc lá dừa nước tươi đã rửa sạch. Để cục bột phía trên đầu chiếc lá và hai ngón tay cái bóp đều hai bên thật nhanh và cứ thế bột dính đều, thật mỏng trên mặt chiếc lá dừa nước.



Chỉ cần hấp khoảng 10 phút sau là bánh chín. Ở quê, trẻ con chờ bánh chín ngay khi vừa chuẩn bị làm. Vì thế, bánh vừa lấy ra có lẽ trẻ con là người đầu tiên được nếm thử. Còn ăn bánh lá đúng cách như người lớn thì phải gở bánh ra bỏ vào dĩa, chan nước cốt dừa béo ngậy, đặc sệt vào là cứ thế mà thưởng thức. Cái mùi của lá, của bột và đặc biệt là cái mùi của lá mơ xanh hòa quyện cùng nước cốt dừa có bỏ thêm một ít hành lá sẽ cho ta nhớ mãi về những buổi xế trưa tuyệt vời như thế!


Image

Ở miền Tây - nơi những vùng nông thôn hẻo lánh, xa chợ búa, nên người ta hay nghĩ ra cách làm bánh bằng nguyên liệu có sẵn. Chài cá, cất vó được một mớ tép không đủ để làm nhưn bánh xèo cũng không sao, ít thì đổ bánh khọt vậy! Bột bánh khọt cũng chỉ là bột gạo pha với nước cốt dừa hơi loãng với liều lượng thích hợp. Hành lá xắt nhỏ, bỏ vào. Nêm một chút muối đường cho có vị mằn mặn và ngòn ngọt trong bột. Bánh được đổ trong cái khuôn đất, hoặc khuôn bằng gang. Mỗi khuôn có thể đổ được từ 8-12 cái bánh nhỏ.

Image

Khuôn bánh khọt để thật nóng, thoa dầu hay mỡ, đổ bột lần lượt vào các ô nhỏ ở trong rồi bỏ 1 con tép bạc vào từng ô nhỏ ấy. Đậy nắp lại chờ bánh hơi se mặt, rưới thêm lên trên mỗi bánh một lớp nước cốt dừa hoặc một nhúm đậu xanh nấu chín. Thăm chừng bánh chuyển từ màu đục sang trong, rìa bánh rám vàng là bánh đã chín. Dùng chiếc muỗng khượi nhè nhẹ là lấy bánh ra dễ dàng. Bánh lấy ra, để vào dĩa, từng cái bánh mỏng mảnh, tròn nhỏ xinh xinh. Tô điểm thêm trên mặt bánh chỉ là lớp nước dừa sánh đặc màu trắng đục tạo điểm nhấn và ít đậu xanh nổi bật trên màu trắng của bánh làm duyên. Bánh chấm với nước mắm làm chua ngọt dịu dịu, ăn kèm với các loại rau đồng. Bánh khọt của miền Tây dung dị lắm! Cách làm bánh cũng như các thành phần đi kèm rất ư đơn giản. Vậy mà, chính cái chơn chất đó như một nét duyên thầm lại đi sâu vào lòng người, để mà nhớ mãi…

Image

Ở vùng thôn quê miền Tây, mỗi gia đình dù giàu nghèo gì đều có trong nhà ít nhất một khuôn bánh khọt, một cái xửng hấp, một bàn nạo dừa và còn nhiều dụng cụ khác để làm bánh. Mỗi người phụ nữ ở đây không ít hơn một lần trong đời từng ngồi trước cối xay bột, chiếc bàn nạo dừa, xửng hấp hay khuôn bánh... để làm ra những món ngon cho người thân của mình. Có cầu kỳ gì cái bánh quê dân dã này. Ai cũng có thể làm được và ăn vào cảm thấy ngon miệng. Chỉ cần bước vào bếp xúc ít lon gạo xay làm bột, bước ra sân hái ít trái dừa, sẵn tay ngắt ít tép hành lá, ít trái ớt, trái chanh… là thành bánh rồi! Chính từ cái nét mộc mạc, giản dị, chân quê ấy đã nuôi lớn khôn biết bao người từ bàn tay của bà của mẹ - để dù có đi đâu cũng không làm lạc mất đi trong ký ức mình - về bánh quê một thuở!...
Sưu tầm

457700 top -

AN GIANG MÙA NƯỚC NỔI



An Giang mùa nước nổi
Cuối tuần rồi mình có dịp đi chung với mấy anh em trong hội nhiếp ảnh về An Giang tham dự một lễ hội đua bò của người Khơ Me. Mùa này đúng vào mùa nước nổi của An Giang nên ngoài một số hình ảnh trong lễ hội đua bò, mình còn chụp được một số ảnh phong cảnh và cuộc sống của người dân mùa lũ về.

Image

Lễ hội đua bò năm nay được tổ chức khá lớn, các đôi bò tranh tài rất quyết liệt:

Image

Những em nhỏ ngây thơ vui đùa trên con đường làng rợp bóng cây

Image
Trẻ con


Và bóng một cụ già dắt tay cháu gái đi trên con đường trong nắng chiều, tuổi thơ thật êm đềm.

Image
Đường về


Người phụ nữ Việt Nam luôn đẹp và giản dị trong chiếc áo dài.

Image
Phụ nữ áo dài Việt Nam


Và những hình ảnh mùa nước nổi của vùng đất trù phú này. Do đã hoàn chỉnh được hệ thống đê điều nên An Giang đã chế ngự được lũ, và mùa lũ ở đây không còn là thiên tai, ngược lại nó đem về nhiều nguồn lợi cho người dân, mà nổi tiếng nhất là nguồn cá Linh.

Image
Đánh bắt cá


Cánh đồng lúa vẫn xanh tươi trong mùa nước nổi, bên cạnh là cây thốt nốt là đặc trưng của vùng đất này.

Image
Đồng lúa xanh tươi

Chuyến đi ngắn ngủi nhưng cũng đủ để cảm nhận nhiều điều về vùng đất thanh bình An Giang.

Sưu tầm

457702 top -

Bí mật 'gái miền Tây' ở bia ôm không tên
- Lũ về, những cánh đồng đầu nguồn trắng xóa như biển nước. Đường từ thị xã Cao Lãnh lên Hồng Ngự, Tân Hồng mấp mé nước vỗ óc ách 2 bên. Người dân chạy lũ dựng lều bạt kín 2 bên đường làm chỗ trú tạm chờ khi nước rút. Nhiều quán bia ôm cũng dập dềnh trong mùa lũ để kiếm sống…

Image



Mấy quán bia ôm không tên ở ngã ba An Long thuộc huyện Tam Nông tỉnh Đồng Tháp không còn rộn ràng ì xèo như dạo trước nữa vì nước dâng lên cao, ai cũng bận rộn chạy lũ.

Các em út cũng ngáp ngắn ngáp dài vì ế khách. Mấy thùng bia chủ quán để trong góc nằm buồn thiu lặng lẽ. Gái bia ôm có nhiều em ghiền bia nhưng chẳng dám uống vì tiền đâu mà trả. Với lại các em quen uống “ăn theo” khách để được trả tiền chứ có bao giờ phải móc tiền túi trả đâu?

Xe chúng tôi vừa dừng lại, mấy em mừng rỡ, rối rít chạy ra đón, mồm miệng em nào cũng dẻo quẹo : “Trời ơi, mấy ông xã của em đi đâu mất tiêu giờ mới thấy mặt zậy?”. Dù từ thưở cha sinh mẹ đẻ tới giờ mới biết mặt nhau, nhưng em nào cũng làm như thân thiết tự kiếp trước vậy.

Đêm “ăn chơi” trên đồng nước nổi

“Căn phòng” vách lá, sàn nhà bằng tre nằm trên cọc đóng xuống bờ kênh, mùa nước này nước lên óc ách dưới chân, di chuyển một bước, sàn tre kêu cọt kẹt.

Phía sau mấy bụi điên điển xào xạc mỗi khi những cơn gió đuổi nhau chạy qua. Điều khiến tôi ngạc nhiên nhất là trong góc nhà có mấy chiếc lu (giống như cái chum ở miền Bắc) đựng đầy cá. Lu thì đựng cá lóc, lu thì đựng cá linh, lu thì cá rô…

Lu đựng cá lóc nước văng tung tóe, cá quẫy đạp nước ồm ộp. Gần đấy là mấy bao lúa cột hờ bằng dây chuối…


Một em thò tay vào bắt 2 con cá lóc to xuống chái bếp đập đầu nấu cháo. Khoảng chừng 20 phút sau trên sàn tre đã bày biện la liệt dĩa cá, tô cháo, rổ rau, bông súng…

Đoàn chúng tôi 4 người ngồi quanh, 4 cô nhanh nhảu chen vào thành từng cặp, xưng với nhau là “vợ chồng”!. Thế là “tình thương mến thương” bắt đầu. Bia, mồi vào, lời ra. Gió ngoài đồng nước thổi vào, mát lạnh.

Tuy nhiên, bọn muỗi “quấy rầy” vô cùng. Một anh bạn trong đoàn đang ôm ghì “vợ” mò mẫm thì bị muỗi đốt cho một phát ngay má. Chắc là đau lắm nên anh chàng phải rút tay ra vỗ vào mặt cái “bép”, chửi thề: “Đ.M, làm mất hứng!”.

Tiếng cười vang lên. Một em có “kinh nghiệm”, nói: “Cứ hết mình đi “chồng” thì bọn muỗi chịu thua!”. Chúng tôi chẳng hiểu gì cả, hỏi, một “em” đưa ngón tay lên miệng: “Chút nữa biết liền!”. Các “thị vợ” cười nắc nẻ.

Quả thực, lát sau muỗi đã bớt đi nhiều. Lan, tên của một “thị vợ” giải thích: “Thấy chưa các huynh, muỗi khoái người lạ, các huynh mới tới nên chúng tấp vào chích. Giờ uống bia vào người, tụi nó lại quen mùi nên bớt chích nữa! Dô đi”.

Tùng, người đi chung đoàn chúng tôi tuyên bố: “Giờ “đèn nhà ai nấy sáng nhé!” rồi quay qua ôm “vợ” nói: “Vợ chồng” mình tập trung vào “chuyên môn” nhá!”. “Vợ” Tùng cười hi hí, hưởng ứng….

Tùng kê tai nói nhỏ, “vợ” Tùng giật nảy mình lên: “Hổng được anh ơi, có chỗ nào đâu mà “làm”! Tùng nhìn quanh, căn nhà sàn trên mặt nước chứa đoàn chúng tôi và các cô gái này đã chật lắm rồi.

Một chiếc phòng bếp phía dưới chỉ đủ đường đi để nấu nướng. Tùng tặc lưỡi, tiếc rẻ. “Vợ” Tùng an ủi: “Ráng đến sáng mai anh nhá!”. Tùng há hốc mồm: “Kỳ vậy? Sao tối không “làm” mà “làm” vào ban ngày?”. “Vợ” Tùng: “Ban ngày thấy đường mình đi ra mấy trụ điện có gò đất cao, giờ đêm tối thui, ra đó rắn cắn chết…”.

Chúng tôi kêu trời! Một cô kể: “Mấy anh không phải dân ở đây nên tụi em không dám đưa xuống xuồng ra mấy bụi điển điển. Vì mấy hôm trước cũng có ông khách ở thành phố xuống, ghé qua buổi tối. Ăn nhậu xong đi xuống xuồng với em. Ông “làm” quá, xuồng lật, ổng rơi xuống nước, tụi em phải mò một hồi mới vớt lên. May mà ổng không chết. Tụi em hết hồn, hổng dám “đi” dưới xuồng với khách từ thành phố nữa… Mấy anh mà có bề gì, tụi em tiêu…”. Hóa ra là vậy!

Tôi quay qua chọc “vợ”: “Mấy em ở đây chắc kiêm nghề bán cá hay sao mà trữ cá nhiều dữ vậy?”. “Vợ” tôi mỉm cười: “Bí mật, hổng nói đâu!”. Căn vặn thế nào cô ta chỉ cười mà không tiết lộ gì cả…

Bí mật trong đêm đồng nước nổi

Đêm đó, ăn uống no say, chúng tôi lăn ra ngủ lại quán, nằm trên sàn tre trải chiếc chiếu ẩm ướt. Tôi vốn tửu lượng kém, nên vật vã lăn qua lăn lại không ngủ được.

Bỗng có tiếng mái chèo khua nước mỗi lúc một gần. Và một tiếng “kịch” dưới chân cột nhà. Tiếng đàn ông vọng lên: “Lan ơi…”.

Tiếng cô gái càu nhàu: “Mới ngủ được chút lại gọi…” và tiếng bước chân đi ra sàn nước bằng tre sau nhà.

Image

Nhiều cô gái miền Tây chọn nghề bia ôm, mua vui cho khách vì cuộc sống bức bách ở quê nhà - Ảnh minh họa
Tôi bật dậy, bước nhẹ theo, lắng tai nghe. Tiếng cô gái: “Cha nội ơi, hết chỗ rộng (chứa) cá rồi! Chơi kiểu này chết tui mất!”.

Tiếng người đàn ông: “Thông cảm đi mà cưng. Mùa nước làm gì có tiền!”. Cô gái bước xuống xuồng, mái chèo khua nước, chiếc xuồng lui ra rồi mất hút vào bóng đêm.

Tôi căng mắt nhìn theo, mắt quen dần nên thấy mờ mờ. Ánh sao khuya lấp lánh trên đồng nước. Đom đóm bay lập lòe dọc mấy đám điển điển trên đồng nước…

Lát sau chiếc xuồng quay lại, cập mũi vào sàn nước, cô gái bước lên. Cô lấy chiếc thau đưa xuống, người đàn ông xúc mấy con cá vào thau.

Cô gái làu bàu: “Cá rẻ thúi, bán được mấy đồng…”. Tiếng người đàn ông giả lả: “Chịu khó làm khô để đấy, nước rút bán có giá lắm à nghe!”.

Cô gái thở dài: “Riết rồi nhà này sập vì rộng cá và chứa lúa!”. Chiếc ghe lại quay mũi đi vào đồng nước bàng bạc ánh sao trời.

Chợt thấy tôi đứng phía sau, Lan (tên cô gái) giật mình: “Hú hồn hú vía, giờ này sao không ngủ mà đứng đây!”.

Tôi rít điều thuốc mà chẳng biết trả lời thế nào trong hoàn cảnh này. Cô gái đem thau cá đổ vào lu, quay ra xin tôi điếu thuốc, rít một hơi dài: “Mùa nước nổi tụi này kẹt lắm anh ơi. Khách phương xa thì ít, mà khách gần hổng có tiền. Mấy ổng đến đây trả bằng cá. Có ông chở theo mấy giạ lúa “thanh toán”, có chết tụi em không?”.

Theo lời tâm sự của Lan, các cô gái bia ôm trong quán đều có hoàn cảnh éo le khốn khổ mới sa vào “nghề” này. Lan quê ở Tân Châu, bên kia sông Tiền, thuộc tỉnh An Giang. Bỏ chồng!

“Vì sao?”. Lan ngậm ngùi: “Lấy nhau đẻ đưa con mà chồng em chứng nào tật nấy, ăn nhậu tối ngày. Con em sanh ra, em nằm mà không có cơm ăn. Chồng cứ theo bạn bè, làm đồng nào nướng vào rượu rồi gái. Có hôm em phải đi xin cơm hàng xóm ăn để có sữa cho con bú. Khóc hết nước mắt anh ạ. Em quyết định gởi con về ngoại rồi đi làm.

Ban đầu xin vào phụ quán cho gần nhà để vài ngày về thăm con. Bà chủ thấy em được, xếp ra ngồi bàn tiếp khách… Dần dần thành ra như thế này anh ạ! Em mới về thăm con mấy hôm trước, mua cho nó được hộp sữa, gởi má em ít tiền”.

Tôi đã nghe nhiều lời than thở của các cô gái trong thế giới bia ôm đầy rẫy như nấm, nhưng đây là lần linh cảm của tôi mách bảo cô đã nói thật lòng. Từng lời nghẹn ngào ứa ra từ trái tim héo quắt vì những bất hạnh phũ phàng của một kiếp người.

Chuyện của Lan kể mỗi lúc một thêm cay đắng, nghẹn ngào: “Má của em cũng khổ vì ba em. Em còn nhớ hồi đó nuôi được con heo, ba đi nhậu thiếu tiền về vác bao cám má mới mua chịu về chưa kịp mở, má chạy theo giữ lại, van xin ba. Ba quay lại đạp má ngã lăn quay ra đường, vác đi bán lấy tiền uống rượu. Heo lớn, chưa kịp kêu lái, ba về bắt bỏ vào bao, vác đi.

Má sụp xuống lạy ba, em còn nhớ như in lời má: “Ông ơi, ông không thương tôi thì thôi, xin ông hãy thương lấy mấy đứa con!”, ba đạp má một cái rồi vác heo đi mất.

Lớn lên lấy chồng, chồng em ngày càng giống ba em, em sợ rồi đời em và con em cũng như má em ngày xưa. Đàn ông xứ này nhậu dữ vậy anh ạ, nhà tan cửa nát mặc kệ! May hơn là em mới có 1 đứa con, phải thoát ra kiếp làm vợ như má em khi còn kịp”…

Duy Chiến

(Còn nữa)

457747 top -

Mời các bạn nghe 1 bài hát mới , 1 giọng hát không chiên, không xào

Chờ nghe nhé

457813 top -

RƯỢU ĐẾ TRONG ĐỜI SỐNG CỦA CƯ DÂN ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG


...Đối với cư dân Đồng bằng sông Cửu Long, rượu đế là thức uống mang tính đặc trưng. Những buổi lao động mệt nhọc, những khi trà dư tửu hậu, hoặc khi có các món ngon, người ta thường bày ra cuộc nhậu. Rượu dùng để nhậu phải là loại rượu đế. Loại rượu nấu bằng gạo, nếp rất thơm ngon. Tương truyền, đầu thập niên 1860, Pháp đến xâm chiếm vùng Sài Gòn - Gia Định, sau đó chiếm luôn sáu tỉnh Nam kỳ. Chúng ngang nhiên cấm người bản xứ nấu rượu, nhưng lại buộc dân ta uống rượu Tây.

Dân ta không chịu nên nấu rượu lậu. Rượu lậu vừa rẻ lại vừa ngon nên rất được bà con ủng hộ. Người dân nấu rượu lậu bằng cách cho cơm rượu vào các hũ sành rồi đem giấu trong những lùm tranh, lùm đế ở xa nhà, hoặc khi thấy Tây đến bắt, nghe động thì bê tất cả nồi rượu, bình rượu chạy vội giấu dưới đồng cỏ hoang dại mọc toàn cây đế, một loại cây giống cỏ năn, cỏ lác nên từ đó dân gian gọi loại rượu này là rượu đế (?!). Rượu ngon nhất là rượu cất bằng nếp thơm, kế đó là cất bằng gạo, kém nhất là rượu mía… Người ta tốn khá nhiều gạo, nếp để cất rượu. Bình quân một kg nếp, gạo cất được hai lít rượu. “Để có được rượu ngon tuyệt hảo người ta phải chăm chút từng hạt nếp, cục men, từng động tác chưng cất, pha chế để được loại rượu ngon nhất. Chọn nếp là bước quan trọng đầu tiên. Muốn được rượu trong thì nếp phải rặt, tuyệt đối không được lẫn hạt gạo nào, thường là nếp mỡ, nếp mù u và nếp than đen tuyền… Sau khi chọn nếp ngon, đem nấu thành cơm nếp, để nguội (còn âm ấm) thì rắc men (giã nhuyễn) vào ủ kín. Men rượu nguyên thủy được mài từ rễ thảo mộc hoặc men bí truyền chế bằng các vị thuốc bắc: quế khâu, đinh hương, trần bì, quế chi, đại hồi cộng thêm nhãn lồng, trầu hương… Sau ba đêm, men đã lên, người ta chan nước vào ủ kín lại như lúc đầu, để thêm ba đêm sau nữa thì nấu.

Lò nấu rượu đắp bằng đất sét. Cơm rượu được cho vào trõ (loại nồi bằng đất nung lớn), dùng rơm, rạ, củi khô đun lên. Khi hỗn hợp cơm rượu có nước bay hơi, người ta cho hơi nước ấy gặp lạnh (nước lạnh này chứa trên cái vịm sành) thì ngưng lại thành giọt rượu, cứ thế hứng vào chai, ve, can nhựa…

Dân gian thường nói trà tam rượu tứ, chứ ít khi người ta uống rượu một mình. Thường mâm rượu có hai, ba hoặc bốn, thậm chí cả chục người cùng nâng ly cạn chén. Đây là kiểu uống rượu để giao hảo với bạn bè. Trong cách uống rượu của người đồng bằng cũng cho thấy tình giao hảo đó. Một ly rượu dùng cho cả bàn. Có người chuyên rót rượu, gọi là chủ xị. Chủ xị rót một ly đưa cho hai người, mỗi người nửa ly, hoặc mỗi người uống một ly, gọi là cốc. Uống xong trả ly đó về cho chủ xị, chủ xị rót tiếp đưa lần lượt hết những người trong bàn. Ngoài ra còn có đá ngang - nghĩa là uống không cần theo vòng, thích người nào uống với người đó, nhưng không được kể vào vòng. Mặc dù mới uống rồi, nhưng đến lượt mình, mình vẫn phải uống, gọi là bắn bổng bắn bỏ.

Trong mâm nhậu, ai đến sau hoặc về trước cũng bị phạt theo luật vào ba ra bảy - nghĩa là đi trễ phải uống liên tiếp ba ly, về trước thì phải uống trước bảy ly. Và để đánh giá tửu lượng, dân ăn nhậu truyền nhau bài vè:

"Một ly nhâm nhi tình bạn
Hai ly giải cạn tình sầu
Ba ly mũi chảy tới râu
Bốn ly nằm đâu gục đó
Năm ly cho chó ăn chè
Sáu ly ai nói nấy nghe
Bảy ly le le lội nước
Tám ly chân bước chân quỳ
Chín ly còn gì mà kể
Mười ly khiêng để xuống xuồng…"


Hiện nay ở Đồng bằng sông Cửu Long có các loại rượu nổi tiếng như: rượu Gò Đen, rượu Phú Lễ, rượu Xuân Thạnh…

Có những lúc người ta mượn rượu để bàn chuyện làm ăn và có những điều, những chuyện lúc bình thường người ta không dám nói, không dám thổ lộ mà chỉ khi ngồi quanh mâm rượu người ta mới bày tỏ, vậy mà có khi lại thành công. Tất cả những điều đó dù xét về phương diện nào đi nữa thì cũng là cái hay của rượu, vì lúc đó rượu đóng vai trò là một phương tiện và là một nét văn hóa của con người, có khi của cả một dân tộc. Và trớ trêu thay, mới đây các nhà khoa học trên thế giới đã làm cuộc thử nghiệm đối với 3 nhóm người: Nhóm người không uống rượu, nhóm người uống rượu trung bình và nhóm người uống rượu nhiều. Kết quả là người không uống rượu có nguy cơ mắc bệnh cao hơn người uống rượu. Lẽ dĩ nhiên là người uống rượu nhiều thì sức khỏe không bao giờ tốt được. Từ những điều nói trên ta có thể thấy: uống rượu là một nét văn hóa có mặt tích cực, có mặt tiêu cực, nhưng cái gì thái quá cũng đều không hay và có hại...



vannghesongcuulong.org.vn

458014 top -

CHIỀU TRÊN SÔNG HẬU


Chiều trên sông Hậu sóng nước dập dềnh như mây bồng bềnh trong gió. Sông Hậu vốn đẹp. Bình minh hay hoàng hôn đều đẹp. Khi mặt trời vừa ló dạng sông Hậu ướt át sương mai, đẹp mộc mạc như cô gái miền Tây sáng sớm ra vườn bị sương rơi ướt tóc, ướt tà áo bà ba nhuộm tím màu thương nhớ.
Chiều trên sông Hậu mang vẻ đẹp khác, nét đẹp mặn mòi như 'gái một con', cái nét đẹp của sự bình yên, của sự no ấm. Chiều trên sông Hậu ghe thuyền tấp nập quay về sau một ngày xuôi dòng vất vả, chiều trên sông có tiếng hò, tiếng vọng cổ vang xa, có tiếng khúc khích của trẻ em đi học về, tiếng hỏi han thâm tình về công việc mần ăn của một ngày sắp hết. Đã bao lần đi tàu trên sông Hậu là bấy nhiêu lần thêm yêu dải đất hiền hòa Tây Đô này, yêu lắm Cầm Thi Giang, yêu lắm Phong Dinh với những con người hào sảng, phóng khoáng.


Image


Mây sà xuống gần mặt sông như thì thầm nói lời tạm biệt một ngày đã qua

Image


Cồn Ấu xanh tươi nằm gối mình bên sông Hậu

Image


Bờ kè sông Hậu cùng những công trình nhà hàng, khách sạn hiện đại của Cần Thơ

Image


Cần Thơ đẹp, sông Hậu trữ tình- có lẽ vì vậy mà một ai đã đôi lần đến với thành phố này đều không quên được nụ cười hào sảng, chân chất của những người lái tàu,đều nhớ da diết cái hương phù sa hòa tan sông nước thênh thang.
Nguồn:Livecantho

458036 top -

CHIỀU TRÊN SÔNG CẦN THƠ


Bến Ninh Kiều một chiều nắng nhạt, tôi chờ hoàng hôn để chụp cảnh mặt trời lặn trên sông Cần Thơ hoài mà không được! Không phải một ngày nắng đẹp mặt trời trốn đâu rồi.

Thôi đành thưởng thức cảnh chèo thuyền dạo sông và ngắm cây cầu thế kỷ có dây văng dài nhất đông Nam Á, nối Cần Thơ và tỉnh Vĩnh Long .

Cầu được khởi công xây dựng vào ngày 25-9-2004,dự kiến hoàn thành vào ngày 14-12-2008(ngày đẹp)!Nhưng sự cố sập nhịp dẫn ngày 26-9-2007 công trình phải dừng lại để điều tra tai nạn!

Cuối cùng cầu cũng được khánh thành vào 9 giờ sáng ngày 24-4-2010.

Khi thuyền bơi sát vào móng chân cầu, nhìn tận mắt sự vĩ đại, cứng cỏi và sự chịu lực của những nhịp cầu , tôi nghĩ với khối óc ,bàn tay của con người, không điều gì là không thể.
Image
Dáng dây văng trên sông Cần Thơ

Image

Lan can đặc trưng của bến Ninh Kiều

Image

Từ bến này nhìn sang chợ nổi trên sông, chợ chiều không họp chỉ bán lai rai

Image

Như một đường ranh giới giữa mây và nước

Cù lao nổi trên sông

Image



Mặt sông Cần Thơ ( Sông Hậu) rất hiền hòa ,yên ả, không có sóng to gió lớn, đẹp dịu dàng như con gái đất Cầm Thi ( Cần Thơ)

Bài & Ảnh: PhiPhi

458051 top -



CHUYỆN BA MÙA MƯA


đời từ muôn thuở tiếng mưa có vui bao giờ
chuyện lòng tôi kể cách đây đã ba mùa mưa
tôi đem tất cả duyên lòng trao hết cho người nguyện trọn thương trọn nhớ

nàng là trinh nữ tóc buông kín đôi vai gầy
một làn môi đỏ mắt chưa vấn vương vì ai
chân son gót nhỏ đi tìm vương vấn cho đời trời xanh đã an bài

yêu nhau như bướm say hoa đẹp như giấc mộng vừa qua những năm đầu
năm sau mưa gió vì đâu nàng đã quên dần xa rồi năm thứ ba

nhìn trời mưa đổ thấy đau buốt thêm trong lòng
tình là hoa nở thắm tươi đó nhưng rồi phai
khi xưa nếu chẳng đem tình dâng hết cho người thì nay có đau buồn

458062 top -



KHÔNG BAO GIỜ QUÊN ANH


Tôi viết lên đây với tất cả chân thành của lòng tôi trao anh.
Ngày nào đã quen nhau, vì chung hướng đời,
mình trót trao nhau nụ cười
Và tình yêu đó, tôi đem ép trong tim,
Dù bụi thời gian có làm mờ đi kỷ niệm của hai chúng mình.
Tôi cũng không bao giờ, không bao giờ quên anh.

Cho đến hôm nay, với nức nở nghẹn ngào, mình mềm lòng xa nhau
Còn đâu những đêm anh dìu tôi lối về,
buồn kể nhau nghe chuyện đờị
Tình mình nay chết như lá uá thu rơi,
Đường trần mồ côi,
tôi lạnh lùng ôm kỷ niệm của hai chúng mình.
Ngơ ngác trong đêm trường,
tôi chưa vơi niềm yêu thương.

Nhớ lúc chia phôi, cầm tay chưa nói hết bao nhiêu niềm thương của tuổi xuân vừa tròn.
Xa nhau, mấy người không buồn không nhớ,
xót xa cho tình yêu
Nối tiếc xa xôi, ngày xưa anh nói vẫn yêu em nghìn năm, vẫn đợi em trọn đờị
Nhưng nay hết rồi, hai người hai lối lúc đêm buồn không anh ?

Tôi gói yêu thương, xin trao trả ân tình về người tôi yêu mếm.
Đừng thương tiếc chi anh, chuyện hai chúng mình là giấc mơ trong cuộc đời
Tình mình nay chết, như lá úa thu rơi,
Đường trần mồ côi,
tôi lạnh lùng ôm kỷ niệm của hai chúng mình.
Tuy đã xa nhau rồi, nhưng không bao giờ quên anh

458063 top -


Chưa hát hả anh bạn?

Miền Tây giờ đẹp và thay đổi nhiều quá.

Góp thêm vài hình ảnh của miền quê xa xôi.


Image



Image




Image




Image

458071 top -

Image



CHUYỆN BA MÙA MƯA


đời từ muôn thuở tiếng mưa có vui bao giờ
chuyện lòng tôi kể cách đây đã ba mùa mưa
tôi đem tất cả duyên lòng trao hết cho người nguyện trọn thương trọn nhớ

nàng là trinh nữ tóc buông kín đôi vai gầy
một làn môi đỏ mắt chưa vấn vương vì ai
chân son gót nhỏ đi tìm vương vấn cho đời trời xanh đã an bài

yêu nhau như bướm say hoa đẹp như giấc mộng vừa qua những năm đầu
năm sau mưa gió vì đâu nàng đã quên dần xa rồi năm thứ ba

nhìn trời mưa đổ thấy đau buốt thêm trong lòng
tình là hoa nở thắm tươi đó nhưng rồi phai
khi xưa nếu chẳng đem tình dâng hết cho người thì nay có đau buồn



458205 top -


Nhóc con dễ thương ghê.

Muốn Dad hát thêm một vài bài cho nghe nữa kìa Dad ơi.

458249 top -

Đang nghe nhạc , nhìn mưa rơi ào ào hõng biết si tư chiện gì

458251 top -
Chào cả nhà,

Hehe... Nay ghé qua nhà khuongtvo nhìn cảnh thiên nhiên, sông nước hữu tình cứ như muốn hớp hồn ngừi ta hay sao ý, còn được nghe nhạc truyền cảm nữa chứ, thật là muốn đi một chuyến để hưởng không khí miền tây ghê... hehe...

Có lần mình xuống miền Tây nhưng chỉ tới Bình Minh xong về liền, đâu có biết miền Tây dễ thương như vậy, hehe...

458261 top -

KHÔNG BAO GIỜ QUÊN ANH


Tôi viết lên đây với tất cả chân thành của lòng tôi trao anh.
Ngày nào đã quen nhau, vì chung hướng đời,
mình trót trao nhau nụ cười
Và tình yêu đó, tôi đem ép trong tim,
Dù bụi thời gian có làm mờ đi kỷ niệm của hai chúng mình.
Tôi cũng không bao giờ, không bao giờ quên anh.

Cho đến hôm nay, với nức nở nghẹn ngào, mình mềm lòng xa nhau
Còn đâu những đêm anh dìu tôi lối về,
buồn kể nhau nghe chuyện đờị
Tình mình nay chết như lá uá thu rơi,
Đường trần mồ côi,
tôi lạnh lùng ôm kỷ niệm của hai chúng mình.
Ngơ ngác trong đêm trường,
tôi chưa vơi niềm yêu thương.

Nhớ lúc chia phôi, cầm tay chưa nói hết bao nhiêu niềm thương của
Xa nhau, mấy người không buồn không nhớ,
xót xa cho tình yêu
Nối tiếc xa xôi, ngày xưa anh nói vẫn yêu em nghìn năm, vẫn đợi em trọn đờị
Nhưng nay hết rồi, hai người hai lối lúc đêm buồn không anh ?

Tôi gói yêu thương, xin trao trả ân tình về người tôi yêu mếm.
Đừng thương tiếc chi anh, chuyện hai chúng mình là giấc mơ trong cuộc đời
Tình mình nay chết, như lá úa thu rơi,
Đường trần mồ côi,
tôi lạnh lùng ôm kỷ niệm của hai chúng mình.
Tuy đã xa nhau rồi, nhưng không bao giờ quên anh




458265 top -
Thành viên VDT Miền Tây
1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8 ... 112


Danh sách thành viên VDT ở miền tây.

1.CherryNguyen KG
2.khuongtvo VL
3.phongtb TV
4.VuSang ST
5.hienthuy72 AG
6.nht ST
7.tdad đang cập nhật
8.ntcat0710 CT
9.dinhhuymt TG
10.atuans KG
11.Jimmy CT
12.trucgiang


-------------------------












Giọng ca miệt vườn

. Chuyện ba mùa mưa
. Không bao giờ quên anh
. Về miền tây
. Bài ca kỉ niem
. Đèn khuya
. Mưa chiều miền trung
. Vọng cổ buồn
. Sầu tím thiệp hồng
. Nếu chúng mình cách trở
. Vùng lá me bay















-Gui ngàn lời yeu
-----------------------------

Cập nhật 17/10/2012
PayPal về email:
thuquy.vietditru@gmail.com


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

*THÔNG TIN QUAN TRỌNG: Do tình hình dịch COVID-19 diễn biến phức tạp, từ ngày 19/3, Đại Sứ Quán và Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ sẽ ngừng phỏng vấn cấp xét thị thực. Toàn bộ lịch hẹn từ ngày 19/3 trở đi sẽ bị huỷ. Xem thông tin chi tiết

Image
Image