.
Nông dân tôi ở Mỹ
1 ... 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32 ... 88 - bottom

@duylinh:

Nông dân mới có số phone của bạn hôm thứ sáu tuần này. Hôm nay là chủ nhật mà gọi là lâu quá không thấy hồi âm.

Phải từ từ một chút để nông dân còn sắp xếp công việc nữa chứ. Nôn nóng quá không được đâu.

Nông dân sẽ liên lạc khi đã sắp xếp được việc. Vậy nha.

554116 top -

@Thanhtantao:

Bà xã anh học bằng tóc thì bao gồm luôn bằng nail trong đó rồi.

Nếu anh sang texas thì học tiện là ok nhất.
Còn bên Seattle này nếu có kinh nghiệm làm về điện lạnh, điện, nước. Học lấy được cái license để hành nghề, coi như cuộc sống ổn định.

554118 top -
Anh Nongdan mến, Lucia thấy nickname Duylinh tha thiết tìm việc nên mạo phép bon chen giúp bạn đó chút xíu nhé

Lucia mới nhờ bác google tìm ra dùm cho bạn duylinh đây. Hy vọng sẽ giúp được bạn có thêm 1 kênh tìm việc. Chúc bạn sớm có được công việc để ổn định cuộc sống

http://spokanecares.org/index.php?c_ref=390

http://jobs.salary.com/Job-Openings/Non ... ne-WA.html

http://spokane.craigslist.org/jjj/

554119 top -
@Nongdan is a very good man!

554129 top -
Chào bác nông dân. Cháu đọc hết hai mươi mấy trang trong topic này rồi. Bây giờ ở Việt Nam là 00h05. Cháu thấy mấy bác ở topic này đều là những người có kinh nghiệm. Nên cháu xin các bác dành chút thời gian để nghe chút về tình hình của cháu và cho cháu 1 chút góp ý. Vì những điều lo lắng làm cháu mất ngủ cả mấy đêm nay rồi. Cháu năm nay 25 tuổi. Ra trường và may mắn có việc làm ở 1 đơn vị tên là computer hopital của tập đoàn vnpost tại Huế. Cái tên là biết công việc rồi ạ. Vì đơn vị nhà nước nên cty thường bảo trì các thiết bị tin học cho các đơn vị khác như cơ quan quân đội. Hành chính. Bệnh viện. Trường học.... và cả sinh viên. riêng cháu làm phần mềm hệ thống. Và test phần cứng đestop. Laptop. Rồi tháo cái hư ra ghi bệnh chuyển sang bộ phận phần cứng. Khoảng hai tháng nữa cháu sang đó. Bác thấy công việc như vậy có làm đc j ở mỹ không. Cháu làm việc đc hai năm rồi. Và cháu rất chịu khó. Gì cháu cũng làm cả. Miễn đúng pháp luật. Hay cháu nên đi học lại ngành nào đớ

554142 top -
@prolenca:

0. Trình độ Anh ngữ thế nào?
1. Ra trường bằng cấp, ngành học gì?
2. Có muốn đi học tiếp hay muốn đi làm.
3. Có gia đình con cái chưa?
4. Nếu chưa, có dự định lập gia đình?
5. Qua Mỹ sẽ ở đâu? Có thể di chuyển qua địa phương khác?

554144 top -

@prolenca,

Cháu đã hỏi đúng người đúng chổ rồi, vì bác Nongdan là người từng sống Texas khu Sugarland, vùng đất có sugar ngọt ngào, nghề cháu đang làm ở tại Sugarland có rất nhiều hãng làm về ngành nghề điện tử này, khu vực Sugarland gần khu phố Việt Nam cho nên không sợ thiếu các món ăn quê nhà và rất nhiều hội đoàn người Việt giúp đở lẫn nhau, đừng quá lo lắng, sang đây sống tại khu vực này tìm việc làm không khó lắm đâu nếu không khen chê công việc như tôi, cháu sẽ có ngay việc làm và nên nhớ tuổi cháu còn trẻ, sự học hỏi trao dồi thêm kiến thức rất cần thiết, cho nên việc làm chỉ là giúp thêm chi phí chu toàn việc học, phải học thêm đến nơi đến chốn tương lai mới rộng mở chào đón cháu. Phải lấy việc học làm đầu nhé, đó là lời khuyên của tôi.

Các trường đại học ở Houston thường cháu mới sang không phải trả phí nhiều đâu, cháu sẽ nhận được học bổng chính phủ để chu toàn việc học tiến thân. Chúc cháu thành công trong cuộc sống mới.

554145 top -

@prolenca: những gì chú tipha đã viết không khác gì nông dân định viết cho bạn.

Bên Sugarland có chú tipha và chú lucbinh, nếu bạn không ngại việc sang hèn, nông dân nghĩ mấy chú sẽ giúp được.

Trách nhiệm chính của những người còn tuổi như bạn khi sang đây phải lấy việc học làm đầu, cho dù học năm năm, mười năm mới xong cái bằng đại học thì cũng phải cố gắng học. Bạn có thể chọn cách vừa học vừa làm.

Đầu tư cho việc học là kênh đầu tư có lời nhất.

Hãy thư giãn, đừng quá căng thẳng. mọi việc rồi sẽ tốt thôi vì nông dân thấy bạn là người biết lo xa và đã sẵn sàng cho cuộc sống mới.

554146 top -

Nongsdan wrote:Trách nhiệm chính của những người còn tuổi như bạn khi sang đây phải lấy việc học làm đầu, cho dù học năm năm, mười năm mới xong cái bằng đại học thì cũng phải cố gắng học. Bạn có thể chọn cách vừa học vừa làm.

Đầu tư cho việc học là kênh đầu tư có lời nhất.


Quá hay, I like it.

Chúc bác Nongdan dồi dào sức khoẻ để giúp đỡ bà kon, thiệt tình tôi rất cảm kích bạn, sao có người nhiều tâm huyết thế, đây đó vẫn còn nhiều tấm lòng nhân ái, đáng trân trọng.

Have a nice day.

554151 top -








554163 top -
Dạ. Cháu nói tiếng anh tạm đc. Vì nghe chậm
Ra trường cao đẳng cntt. Cháu chưa và chưa có ý định lâp gia đình.
Sang đây cháu sống ở sugarland. Cháu nghĩ cháu cần công việc j đó cũng đc.j cháu cũng làm. Và đi đâu cháu cũng đi vì là con trai nên không ngại việc j.rđể vừa làm vừa thích nghi tốt hơn. Rồi cháu mới quyết định tương lai sau ạ. Email cháu là hloi6390@gmail.com. Có gì các cô bác cho cháu ý kiên ạ. Cháu rất mừng vì mới sáng sớm đã nhân.được nhiều trả lời như thế này. Đúng là tinh thần người việt đi khắp muôn nơi. Ch

554166 top -
Người Buôn Gió, từ giang hồ đến cải cách xã hội

Hà Giang thực hiện (Theo Người Việt)

Hiện đang tham dự chương trình học bổng nghệ thuật của thành phố Weimar, Ðức Quốc, Blogger Người Buôn Gió hé lộ với phóng viên Hà Giang vài nét chính về con người và cuộc đời mình, trong buổi chuyện trò sau đây, tại tòa soạn nhật báo Người Việt.Người quan tâm đến tình hình đất nước có lẽ ai cũng quen thuộc với tên gọi blogger Người Buôn Gió. Người Buôn Gió tên thật là Bùi Thanh Hiếu, tác giả nhiều loạt bài, trong đó có “Ðại Vệ Chí Dị,” “Thư Viết Cho Con Trai”… với lối viết giản dị, dí dỏm, và sâu sắc. Blogger Người Buôn Gió là ai? Ðiều gì khiến ông trở thành người dùng ngòi bút làm phương tiện cải cách xã hội?

Hà Giang (NV): Chào blogger Người Buôn Gió, đọc văn thì người đọc cũng có thể đoán ra con người của tác giả Người Buôn Gió, tuy nhiên nhiều người vẫn muốn nghe chính tác giả nói về mình, anh có thể cho độc giả của Người Việt biết blogger Người Buôn Gió là ai, và tại sao lại đi… buôn gió?

Blogger Người Buôn Gió: Thực sự, tôi chỉ như bao thanh niên ở Việt Nam ở trong những khu phố mà người ta gọi là khu phố bụi đời, nơi chứa nhiều thành phần giang hồ, xã hội đen. Cuộc sống của tôi cũng có lúc sống bằng nghề đâm thuê chém mướn, đòi nợ thuê, cũng có lúc cờ bạc, thậm chí là trộm cắp. Mọi người có thể hình dung là cuộc sống ấy nó khó hiểu nhưng mà tôi sinh ra ở cái khu phố như thế và tất cả mọi người đều làm những việc như thế thì tôi cũng làm theo, tôi không tiếp xúc được với xã hội bên ngoài, với xã hội văn minh và lớp người trí thức, mà tôi chỉ biết sống ở trong đấy thôi, và tôi trở thành một người cũng “xuất sắc” trong cái đám lưu manh ấy.

NV: Anh nói đến một khu phố bụi đời với những chàng trai sống lăn lóc, vậy khu phố đó là ở đâu?

Blogger Người Buôn Gió: Nơi tôi sinh ra nó là một cái ngõ nhỏ tên là Phát Lộc, ngoài Bắc, nó nằm ở chợ Ðồng Xuân-Bắc Qua, một nơi chứa chấp nhiều giới giang hồ hảo hán, dân số khoảng vài nghìn người.

NV: Blogger Người Buôn Gió bao nhiêu tuổi rồi?

Blogger Người Buôn Gió: Vâng, tôi sinh năm 1972.

NV: Tới một lúc nào thì con người giang hồ lăn lóc bụi đời đó quyết định thôi giang hồ và bắt đầu viết lách, và điều gì, biến cố gì đã thôi thúc Người Buôn Gió phải cầm bút?

Blogger Người Buôn Gió: Khi tôi lấy vợ thì tôi vẫn làm công việc cầm đồ, cá độ bóng đá, tiêu thụ của gian, nói chung thì những cái việc ấy nó liên hệ với nhau. Sau đấy năm 2005 thì vợ tôi sinh con. Khi vợ tôi chuyển dạ sinh thì tôi đưa vợ tôi vào bệnh viện. Khi vào bệnh viện, các bác sĩ người ta bảo đưa tiền hối lộ thì người ta sẽ chăn sóc vợ con tôi. Lúc tôi đưa tiền cho người ta thì tôi thấy đó là lẽ tất nhiên, cả một cái xã hội toàn dùng tiền hối lộ, ở đâu cũng phải hối lộ thì hối lộ nó thành thói quen thôi. Nhưng nó xảy ra trường hợp là vợ tôi khó đẻ, và khó đẻ thì phải chuyển qua phòng mổ. Nhưng phòng đỡ đẻ thì người ta muốn lấy tiền hối lộ, nên họ giữ vợ tôi ở đấy. Vì thế sau ba tiếng đồng hồ vỡ ối, con tôi chưa được sinh ra, họ đợi đến hết giờ ca trực ấy, khi đổi qua ca trực khác thì mới chuyển, vì như thế thì ca trực khác mới được tiền (hối lộ). Khi họ chuyển vợ con tôi qua phòng mổ thì con tôi tím ngắt và tái mét. Họ nói con tôi bị bệnh tim. Nhưng nhiều người bảo nếu bệnh tim thì khám thai phải biết rồi, hoặc gia đình có tiền sử bệnh tim, mà gia đình tôi không ai có bệnh tim, còn con tôi trong quá trình khám thai thì không có vấn đề gì. Ðây là cháu bé trong ba tiếng đồng hồ đó nó bị sặc nước ối, vì nước ối vỡ ra rồi, nó uống vào.

Lúc ấy họ bảo, bây giờ muốn chữa thì phải tốn tiền, thế là tôi lại phải đưa tiền cho họ, nói tóm lại hối lộ rất là nhiều, từ y tá đến bác sĩ, ai cũng nói đến tiền. Họ hỏi thì tôi cứ đưa tiền ra, không thiết tha gì khác. Con tôi cuối cùng khỏe mạnh được về nhà. Khi về nhà được khoảng hai tháng thì một hôm tôi nhìn con tôi đang nằm, nó mủm mỉm, nó cười. Tôi nhìn, tôi mới nhớ lại chuyện hôm nó sinh ra, tôi mới chợt nhận ra rằng tôi từng cầm dao tôi đi chém người để tôi lấy tiền, thì tôi hình dung việc của tôi với việc ông bác sĩ ông ấy cầm dao mổ, tôi bàng hoàng nhận ra là có khi họ cũng giống mình.

Khi tôi nhận ra một cái điều như thế, thì tôi tự hỏi tại sao xã hội nó lại như thế. Tôi nhận tôi là một thằng lưu manh giang hồ, tôi đâm thuê chém mướn, tôi kiếm tiền… mà hình ảnh của người bác sĩ ở trong tôi ấy, thì tôi vẫn nghĩ những người ấy gọi là lương y như từ mẫu, không quản ngại điều gì để giúp mình, mà bây giờ người ta cũng cầm dao người ta kiếm tiền, và người ta cũng có thể bỏ mặc người khác chết để người ta kiếm tiền. Tôi thấy sự tàn nhẫn của họ có khi còn xuất sắc hơn tôi.

Thật ra khi tôi đi đâm chém thì chỉ là dân giang hồ với nhau, chứ tôi chẳng bao giờ đi tìm một người hiền lành nào tôi uy hiếp người ta để tôi kiếm tiền, mà toàn là dân giang hồ mâu thuẫn vì chia chác các thứ hay là nợ nần nhau. Bây giờ đến một người bác sĩ mà người ta cũng như thế thì tôi không hiểu cái xã hội này bây giờ nó ra thế nào. Nghĩ thêm thì tôi thấy không riêng chỉ bác sĩ, mà thầy giáo rồi công an cũng như thế, cả xã hội nó như thế.

Tôi nghĩ bây giờ mình sinh con mình ra rồi, và xã hội nó như thế này, để cho con mình nó tồn tại, thì mình dạy cho con mình cái gì? Mình lại phải dạy cho con mình biết cách hối lộ, biết cách luồn lọt, biết cách kiếm chác lưu manh thì tôi thấy mình sinh ra một người con, nuôi cho lớn mà phải dạy nó những điều ấy, thì nói thật lòng, thà không sinh nó ra.

Lúc đó tôi mới viết bài đầu tiên là bài ”Thư viết cho con trai.” Tôi viết một chuyện châm biếm là trong xã hội như thế này, khi con lớn lên đi học mẫu giáo, đi ra ngoài con phải cảnh giác là luôn cầm tiền trong người, bố sẽ đặt tên con là Bùi Minh Huấn, tức là con có được lời giáo huấn sáng suốt.

Bài viết đó có nhiều người đọc và khen. Thật ra thì cũng chẳng phải là người ta khen. Người thì khóc, người thì cười, tức là nó mang lại cho người đọc nhiều cảm xúc. Tôi thấy là mình có thể có một cách cải cách cái xã hội này qua ngòi bút của mình. Nghĩ thế, tôi bắt đầu chú ý viết.

NV: Buôn Gió có nghĩa là gì, và từ đâu lại có cái tên Người Buôn Gió?

Blogger Người Buôn Gió: Lúc đầu, khi mới viết, tôi chỉ lấy tên thật là Bùi Minh Hiếu thôi. Sau đó tôi nghĩ mình không phải là muốn truyền bá tư tưởng, mà chỉ muốn nhân rộng suy nghĩ của một người cha, muốn những điều tốt cho con mình, cho thế hệ sau, nhân rộng nó đi khắp nơi, thì tôi chọn cái tên Người Buôn Gió, tức là tôi mong muốn cái tình cảm của một người cha, trách nhiệm với người con, với xã hội, được nhân rộng, tôi chọn cái tên ấy.

NV: Những nhận thức về xã hội chung quanh của blogger Người Buôn Gió có phải đến lúc có con, lo cho con rồi mới có, hay là những điều đã tiềm ẩn trong anh lâu rồi?

Blogger Người Buôn Gió: Nhận thức thì vẫn luôn luôn có chứ, nhưng nó không khiến được mình thay đổi, vì như nhiều người Việt Nam mình, khi họ nhìn những sự trái ngang đó, thì họ coi đó là một điều bình thường và họ tìm một cách nào đó, hối lộ, luồn lách, móc ngoặc thế nào đó để mà vượt qua. Thì tôi cũng là một người như thế. Nếu mà tôi không có cậu con trai của tôi, thì tôi vẫn là một người như thế thôi. Nhưng khi đã có người con rồi thì suy nghĩ của tôi lúc đó không phải là về tôi nữa mà là về thế hệ của con tôi, và chính vì thế mà tôi viết. Nói tóm lại, đánh giá về xã hội như thế thì nó có sẵn trong người rồi, nhưng mình không muốn làm cái gì để thay đổi nó, mình chấp nhận nó là đương nhiên như thế. Nhưng khi mình đặt vấn đề con mình nó cũng phải chấp nhận như thế là một chuyện đương nhiên thì đó là một điều đau lòng, và tôi không muốn như thế, nên tôi phải viết.

NV: Việc viết lách trong xã hội Việt Nam đã mang đến cho blogger Người Buôn Gió nhiều khó khăn trong cuộc sống, vậy người phối ngẫu của anh có ý kiến gì không?

Blogger Người Buôn Gió: Ðầu tiên thì vợ tôi phàn nàn rất nhiều. Gia đình bên vợ tôi, ông của vợ tôi là tướng trong quân đội (Bắc Việt), gia đình bên vợ tôi cũng thuộc thành phần trí thức, ông bà đều là lão thành cách mạng. Nhưng khi tôi bị bắt năm 2009 thì lúc đấy gia đình vợ tôi mới biết chuyện. Họ tìm hiểu xem tại sao tôi bị bắt, họ đọc những bài của tôi, họ nói “ôi mẹ cái thằng này nó viết hay đấy, nó viết đúng quá.” Lúc ấy thì vợ tôi thất vọng, tưởng là mọi người biết anh ấy làm như thế thì khuyên anh ấy, chứ bây giờ bên nội bên ngoại cùng khen như thế này, thì vợ tôi cũng vui vẻ.

NV: Sau khi những bài viết của blogger Người Buôn Gió được gia đình bên vợ đọc, thành phần giao tiếp của anh có thay đổi không? Có tạo được ảnh hưởng gì không?

Blogger Người Buôn Gió: Sau khi mọi người trong họ hàng đọc thì họ thành độc giả của tôi. Họ thường xuyên đọc. Gọi cho bạn bè. Thậm chí, tôi có ông chú với bà cô lúc nào cũng đi khoe “tôi là ông chú, tôi là cô cái thằng Buôn Gió.”

NV: Con trai của blogger Người Buôn Gió bây giờ cũng chín tuổi rồi, và anh đã viết cho con rất nhiều bức thư, thế cha con anh có bao giờ ngồi và nói với nhau những câu chuyện tương tự như nội dung của những bức thư đó không?

Blogger Người Buôn Gió: Cháu cũng đọc những bài tôi viết. Có những lúc đi học về cháu chưa phải làm bài, cháu rất là khệnh khạng, ngồi vào máy tính, xong cháu Google xem hôm nay Người Buôn Gió viết cái gì, rồi cháu ngồi đọc. Chúng tôi không thảo luận về những thư tôi viết cho cháu, chỉ có một cái truyện tôi viết về tuổi thơ của tôi, thì cháu có hỏi lúc ấy bố bé, bố như thế nào thế nào, thì tôi kể cho cháu nghe. Tôi tâm sự với cháu, chẳng hạn như bố thương bà nội thì bố nấu cơm, bố làm các việc giúp bà, hay là thương ông nội thì tôi làm gì.

NV: Trở lại với cái cái chữ Buôn Gió, chắc hẳn hai chữ này với anh phải có một ý nghĩa gì đó sâu sắc lắm?

Blogger Người Buôn Gió: Chúng ta người nào cũng có một ước mơ, thí dụ ước mơ cải cách xã hội, ước mơ xã hội được dân chủ, cái tên Buôn Gió nó thể hiện một giấc mơ, một ước mơ mà tôi đang trên đường thực hiện. Tôi cũng chỉ mong lúc nào đất nước mình tràn ngập gió thì tôi không phải đi buôn nữa, thì đó là một điều hạnh phúc.

NV: Cảm ơn blogger Người Buôn Gió đã dành thời gian cho chúng tôi.


554238 top -

Gieo gì gặt nấy

Image
"Gieo suy nghĩ, gặt hành động;
Gieo hành động, gặt thói quen;
Gieo thói quen, gặt tính cách;
Gieo tính cách, gặt số phận”.


Từ suy nghĩ, hành động, thói quen, tính cách là một quá trình để tạo nên số phận. Giống như từ hạt, nảy mầm, trổ bông và đơm hoa kết trái. Trái đắng hay ngọt lại xuất phát từ những suy nghĩ, hành động, thói quen ban đầu.

Nếu suy nghĩ tích cực, sẽ cho hành động tích cực, thói quen tốt và ngược lại.

Trong cuộc sống hàng ngày, nhiều khi vô tình, chúng ta tạo nên một thói quen tiêu cực mà không hề biết, đến một lúc nào đó nhìn lại thì nó đã tạo nên một
phần gắn liền với bản thân mình mà trước kia không hề có.

Lặp lại một suy nghĩ tốt sẽ cho một thói quen tốt, một tính cách tốt và chắc chắn số phận cũng sẽ tốt hơn.

Nhiều người phàn nàn tại sao tôi học giỏi hơn nó, bằng cấp cao hơn nó mà sao lương của tôi không bằng nó, việc thăng tiến không nhanh bằng nó. Cuộc sống gia đình tôi không hạnh phúc bằng nó,...

Tất cả được xuất phát từ tính cách của mỗi con người mà ra.


554383 top -
Positive thinking - Tư duy tích cực

554386 top -

KHI TUỔI TÁC CHỈ LÀ NHỮNG CON SỐ

Image
Thái độ sống luôn quyết định chất lượng cuộc sống của bạn, dù là bạn bao nhiêu tuổi.

Đến một giai đoạn nào đó trong cuộc đời, những chiêm nghiệm về cuộc sống cứ tự đến với bạn: chúng có thể khiến bạn chạnh buồn vì đa phần những chiêm nghiệm ấy được rút ra từ những bài học đời đắt giá, từ những kinh nghiệm thương đau.

Nhưng chúng cũng có thể khiến bạn vui vui khi nhớ lại, bạn thường tự nhủ không hiểu sao khi đó bạn lấy đâu ra sức lực, lấy đâu ra sự bền bỉ kiên cường để vượt qua được một đoạn đời gian truân ấy!

Khi tuổi tác chỉ đơn thuần là những con số, bạn không thấy đấy là một gánh nặng.

Bạn bình thản đón nhận những vui buồn tiếp theo của cuộc đời bằng thái độ ung dung tự tại của một người từng trải.

Bạn không thấy bất ngờ, choáng ngợp trước bất cứ một điều gì đó nữa, bởi bạn có khả năng nhìn thấu mọi sự để thấy được cốt lõi của vấn đề:

Bạn biết ngay sau những ngày nắng chói chang hầm hập sẽ là những cơn mưa; bạn biết cái giá phải trả cho hạnh phúc không hề rẻ chút nào;

Bạn biết nhận ra ẩn sâu trong những nụ cười có thể có những nỗi đau thầm kín mà người ta không muốn ai biết đến; bạn biết khi một ai đó " tôi ổn ", " tôi không sao đâu " ấy là khi họ rất cần một sự an ủi, hoặc đơn giản hơn, rất cần bạn ở bên họ, chỉ cần bạn im lặng ngồi bên họ mà thôi...

Bạn biết nhiều điều bởi cái nhìn đa chiều đa diện và bằng những đánh giá bao dung độ lượng hơn.

Bạn biết tha thứ cho những bồng bột nóng vội; bạn biết bỏ qua những trái ý lặt vặt.

Bạn hiểu đời là hữu hạn nên nếu có thể, hãy mang đến cho nhau niềm vui, đừng làm tổn thương day dứt nhau làm gì!

Bất cứ giai đoạn nào trong cuộc đời con người cũng có nhu cầu được yêu thương âu yếm. Nếu không có một mái ấm bạn cũng khát thèm một mái ấm, nếu không có những mối quan hệ yêu đương bạn cũng thở dài vì sự thiếu vắng ấy... Nhưng những cái đó không phải là những ý nghĩ thường trực ở trong bạn, không phải là điều thiếu nó bạn sẽ không thể nào sống nổi.

Bạn thực sự tìm thấy niềm vui và hạnh phúc không phải bởi bạn đã nhận được những gì mà ở sự trao đi của bạn.

Bạn trao cho ai đó chút thời gian quý báu của bạn, bạn trao cho ai đó sự lắng nghe của bạn cho những câu chuyện đời của họ, bạn trao cho ai đó bài học đời của chính bạn để họ không mắc phải sai lầm mà bạn đã từng mắc....

Bạn thấy thanh thản vì chính sự trao đi ấy của mình. Bạn mỉm cười và trong phút chốc bạn quên đi những cô đơn buồn phiền của chính mình.

Vậy đấy, khi tuổi tác thực sự chỉ là những con số đối với bạn, bạn sẽ biết cách thu xếp cho cuộc sống của mình ổn thỏa- sự ổn thỏa không nằm ở việc bạn sống có đôi có cặp hay sống đơn lẻ; sự ổn thỏa không nằm ở việc bạn có thật nhiều tiền hay chỉ đủ ăn đủ tiêu.

Sự ổn thỏa nằm ở trong chính sự hài hòa tĩnh tại trong cuộc sống của bạn, sự hài hòa tĩnh tại chỉ có được từ sự từng trải và đúc kết kinh nghiệm.

Khi tuổi tác chỉ là những con số, điều này thật đáng quý và đáng để bạn tận hưởng điều mà chúng đem lại mỗi ngày.

(Saomai Pham)


554387 top -
Nông dân tôi ở Mỹ
1 ... 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32 ... 88


PayPal về email:
thuquy.vietditru@gmail.com


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

*THÔNG TIN QUAN TRỌNG: Do tình hình dịch COVID-19 diễn biến phức tạp, từ ngày 19/3, Đại Sứ Quán và Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ sẽ ngừng phỏng vấn cấp xét thị thực. Toàn bộ lịch hẹn từ ngày 19/3 trở đi sẽ bị huỷ. Xem thông tin chi tiết

Image
Image